Những lần Đức Mẹ hiện ra tại FATIMA năm 1917

LẦN THỨ NHẤT: 13 tháng 05.

Chúa nhật 13.05.1917, một ngày nắng chói chang, bầu trời trong suốt. Sau thánh lễ, ba trẻ em chăn chiên, với bữa ăn trưa trong túi xách, lùa đàn chiên của các em đi về phía Cova da Iria, một thung lũng nhỏ các Aljustrel, làng các em đang ở chừng 2 cây số.

Trong khi đàn chiên đang nhởn nhơ gặm cỏ, các em ăn sáng qua loa rồi tiếp tục chơi. Lucia cho biết “Thình lình chúng tôi thấy một ánh sáng như sấm chớp. Chúng tôi quyết định trở về nhà. Khi chúng tôi lùa đàn chiên đi được một vài bước, thì xa hơn một chút, chúng tôi thoáng thấy trên một cây sồi xanh nhỏ, một Bà mặt áo trắng, chói lọi hơn mặt trời. Từ Bà tỏa ra một ánh sáng rực rỡ hơn, lấp lánh hơn một ly thủy tinh đầy nước trong bị những tia mặt trời gay gắt nhất xuyên qua.” 

Bà ấy bảo: “Các con đừng sợ, Ta không làm hại các con đâu.”Lucia thay mặt cho các em của mình, hỏi: “ Bà từ đâu tới?”

Bà đáp: “Ta từ trời đến”.

Lucia hỏi tiếp: “Bà muốn chúng con làm gì?”.

“Ta yêu cầu các con đến tại nơi này tất cả các ngày 13, trong sáu tháng liên tiếp, cũng vào giờ này. Sau đó Ta sẽ nói cho các con biết Ta là ai và muốn các con làm gì.” Một lúc sau Bà lại nói tiếp: “Các con có sẵn sàng dâng mình cho Thiên Chúa và đón nhận tất cả mọi đau khổ Người sẽ gởi đến cho các con để đền bù những tội lỗi đã xúc phạm đến Người, và khẩn cầu Người ban ơn cho kẻ có tội được ăn năn trở lại không?”. “Vâng, chúng con muốn.” Lucia thay mặt các em trả lời chắc chắn.

“Tốt, các con sẽ phải chịu đau khổ nhiều, nhưng ơn Chúa sẽ là nguồn trợ lực cho các con.”

Lúc bấy giờ bà mặc áo trắng nói: “Các con hãy lần chuỗi mỗi ngày cầu cho chiến tránh chấm dứt và thế giới được hòa bình.”

Khi ấy Lucia nói: “Bà bắt đầu bay lên từ từ về phía đông cho đến khi biến mất trong khoảng không bao la, với một luồng ánh sáng rực rỡ bao quanh giống như mở đường đi giữa các vì sao.”

Các trẻ em chăn chiên vẫn còn kinh ngạc, mắt đăm đăm nhìn lên trời cao. Rồi các em đứng dậy, và sau khi ở lại Cova da Iria suốt cả buổi xế trưa, các em quyết định không nói với ai hết về việc Đức Mẹ hiện ra. Tuy nhiên, dù đã hứa với nhau như thế, nhưng em trẻ nhất là Jacinta (lúc đó mới 7 tuổi), ngay buổi chiều hôm đó đã kể cho mẹ em nghe về biến cố này.

Đây chỉ mới là bước khởi đầu của các em và gia đình các em trong thời gian dài chịu sỉ nhục và đau khổ mà Đức Mẹ đã báo trước. Những người không tin chế giễu các em và gia đình.

LẦN THỨ HAI: 13 tháng 06.

Tin tức về lần hiện ra ngày 13 tháng 05 lan truyền nhanh chóng trong giáo xứ Fatima. Không có mấy người tin vào điều các trẻ chăn chiên nói và họ bắt đầu ngược đãi các em. 

Ngày 13 tháng 06 đã đến. Người ta cử hành Thánh Antôn Bồ Đào Nha (tức Thánh Antôn Pađôva), bổn mạng của nước Bồ Đào Nha. Lúc đó, có 50 người tụ tập tại Cova da Iria, và Bà mặc áo trắng xuất hiện như đã hứa.

“Ta muốn các con đến đây ngày 13 tháng tới và lần chuỗi”. Sau đó Bà hứa không bao lâu nữa sẽ mang Fraciscô và Jacinta về trời. Riêng Lucia thì còn ở lại trần gian để giúp phổ biến trên toàn thế giới lòng tôn sùng Trái Tim Vô Nhiễm của Đức Maria. Lucia buồn bã khi biết chỉ một mình em còn ở lại trần gian. Nhưng Bà mặc áo trắng trấn an em: “Ta sẽ không bao giờ bỏ rơi cơn. Trái Tim Vô Nhiễm của Ta sẽ là nơi ẩn náu của con và là con đường dẫn đưa con tới cùng Thiên Chúa.” “Lúc đó Bà mở hai bàn tay ra, trong bàn tay phải của Bà, có một trái tim với nhiều gai nhọn bao quanh. Chúng con hiểu rằng đó là Trái Tim Vô Nhiễm của Mẹ Maria, bị tội lỗi của nhân loại xúc phạm và muốn được đền tạ.” (Lucia).

LẦN THỨ BA: 13 tháng 07.

Các trẻ chăn chiên đã phải đối diện với nhiều khó khăn vì gia đình và láng giềng nói: “Đó là công việc của ma quỷ”, hoặc “Đó là một sáng kiến của hỏa ngục.”

Nhưng khi Bà từ trời nói với ba trẻ chăn chiên lần thứ ba rằng Bà đến từ trời và trong hỏa ngục không có ánh sáng rực rỡ như vậy đâu. Nhất là người ta không tìm thấy ở đó lòng tốt, sự dịu dàng, và bảo các em hãy tiếp tục lần chuỗi mỗi ngày, thì Lucia xin Bà làm một phép lạ để mọi người đều tin. Bà trả lời rằng: “Vào tháng 10, Ta sẽ nói Ta là ai và điều Ta muốn gì. Và để tất cả mọi người đều tin, Ta sẽ làm một phép lạ để mọi người đều thấy.

Rất sung sướng và để khỏi mất thời giờ, Lucia trình bày với Bà một số vấn đề của một vài người, khẩn cầu được ơn lành bệnh và ơn trở lại. Bà có câu trả lời cho tất cả mọi vấn đề. Bà còn yêu cầu lần chuỗi nữa. Rồi bà nói tiếp: “Các con hãy hy sinh cho kẻ có tội và thường xuyên nói, nhất là khi các con làm một việc hy sinh nào đó: “Lạy Chúa Giêsu, vì lòng yêu mến Chúa để cho kẻ tội lỗi được ăn năn trở lại, và để đền bù tội lỗi đã phạm chống lại Trái Tim Vô Nhiễm của Mẹ Maria.”

Lucia kể lại: Lúc đó, Đức Trinh Nữ mở đôi bàn tay ra và các trẻ chăn chiên thấy một hình ảnh kinh khủng, các em thấy hỏa ngục và những kẻ bị kết án đang ở đó. Gương mặt các em trở nên trắng bệch giống như xác chết, như nhiều nhân chứng xác nhận. Chính vào lúc đó, Lucia kêu lên: “A, Đức Trinh Nữ Maria.” Cuối thị kiến, Bà nói: “Các con đã thấy hỏa ngục, trong đó các linh hồn tội lỗi đáng thương sẽ phải đi vào.

Để cứu thoát các linh hồn ấy, Thiên Chúa muốn thiết lập trên thế giới lòng tôn sung Trái Tim Vô Nhiễm của Mẹ. Nếu các con làm điều Mẹ bảo, một số đông người sẽ được cứu thoát và thế giới sẽ có hòa bình.

Chiến tranh sắp kết thúc, nhưng nếu người ta không ngừng xúc phạm Thiên Chúa, sẽ có xảy ra một cuộc chiến tranh khác, còn khốc liệt hơn nữa. Khi nào các con thấy một đêm tối bừng sáng do một ánh sáng xa lạ, các con hiểu rằng đó là điềm báo quan trọng Chúa muốn gởi đến cho các con, trước khi trừng phạt thế gian vì tội ác đã phạm, bằng chiến tranh, đói khát, những cuộc bách hại Giáo Hội và Đức Thánh Cha. Để tránh việc đó, Mẹ sẽ trở lại xin dâng nước Nga cho Trái Tim Vô Nhiễm của Mẹ và rước lễ các ngày Thứ Bảy hàng tháng.

Nếu người ta nghe lời yêu cầu của Mẹ, nước Nga sẽ trở lại và thế giới sẽ có hòa bình. Nếu nước Nga gieo rắc những sai lầm trên toàn thế giới, gây ra chiến tranh và những cuộc bách hại chống lại Giáo Hội, người lành sẽ lãnh triều thiên tử đạo, Đức Thánh Cha sẽ chịu đau khổ khủng khiếp, nhiều quốc gia sẽ bị hủy diệt. Cuối cùng, Trái Tim Mẹ sẽ thắng… Con đừng kể những điều này cho bất cứ ai…”

Thị kiến về hỏa mục và những lời tiên tri liên quan đến nước Nga và tương lai bất định của thế giới, là hai phần đầu của bí mật Fatima, bí mật này sẽ gây ra biết bao đau khổ cho các trẻ chăn chiên.

Cuối cùng, Bà nói thêm: “Khi lần chuỗi, sau mỗi chục các con hãy đọc: “Lạy Chúa Giêsu, xin tha tội cho chúng con, xin cứu chúng con khỏi sa hỏa ngục, xin đem các linh hồn lên thiên đàng, nhất là những linh hồn cần đến lòng Chúa thương xót hơn.”

LẦN THỨ TƯ: 19 Tháng 08.

Báo chí bắt đầu quan tâm đến những lần hiện ra ở Fatima, cáo buộc nhà cầm quyền địa phương bất lực, không đủ khả năng để dẹp tan “trò hề” ở Cova da Iria. Tức giận vì bị công kích dữ dội, nên thị trưởng Vila Nova de Ourem (Fatima nằm trên địa bàn của thành phố này) soạn thảo hẳn một kế hoạch để đối phó.

Sáng sớm ngày 13 tháng 08, giả vờ muốn tham dự những lần hiện ra, ông ta ra lệnh đưa ba trẻ chăn chiên lên xe ngựa của ông ta, nhưng thay vì đưa các em đến Cova da Iria, chiếc xe chạy thẳng đến Vila Nova de Ourem. Ở đó, lúc đầu các em đi chung với nhau, nhưng lúc đó bị tách riêng ra, bị thẩm vấn gắt gao, bị đe dọa sẽ bị hành hạ và cả cái chết kinh khủng nữa (như ném các em vào chảo dầu sôi), để bắt buộc các em nói sự thật và phủ nhận những lần “hiện ra”, các em không hề sợ đe dọa, nhất định không nói gì cả, và ngày 15 tháng 08, các em được đưa trở về nhà.

Ngày 19 tháng 08, hoảng sợ vì lỗi hẹn với Bà, các em liền lùa đàn chiên đi đến Valinhos “những thung lũng nhỏ”. Những dấu hiệu quen thuộc trước các cuộc hiện ra lại xuất hiện :trời mát mẻ hơn, ánh mặt trời bớt gay gắt hơn. Bà hiện ra, đứng trên một cây sồi xanh. Một lần nữa, Bà hứa sẽ có phép lạ vào tháng 10, để mọi người đều tin vào những lần hiện ra.

Bà cũng nói đến việc cần phải xây dựng một nhà nguyện nhỏ tại Cova da Iria. Rồi Bà thêm: “Các con hãy cầu nguyên, hãy cầu nguyện nhiều và làm nhiều việc hy sinh để cầu cho kẻ có tội. Nhiều linh hồn sẽ phải sa hỏa ngục vì không ai cầu nguyện và làm nhiều việc hy sinh cho họ.” Rồi Bà biến mất trên bầu trời. Kể từ lúc đó, các em luôn cố gắng cầu nguyện nhiều hơn và gia tăng các việc hy sinh hãm mình để cầu nguyện cho kẻ có tội. Các em không ăn trưa và không uống nước, ngay cả trong những ngày hè nóng bức. Để chịu đau khổ nhiều hơn nữa, các em thắt chặt lưng bằng một sợi dây thừng. Francisco và Jacinta tiếp tục mang dây này ngay cả khi bệnh hoạn cho đến lúc chết.

LẦN THỨ NĂM: 13 tháng 09.

Có mâu thuẫn về thái độ phải có đối với những lần hiện ra: một đàng, người ta tìm cách dẹp bỏ “trò hề” Fatima; đàng khác, nhiều người bắt đầu tin vào sự kiện này.

Do đó, ngày 13 tháng 09, khoảng gần hai mươi lăm ngàn người có mặt tại nơi hẹn với bà. Lucia hỏi: “Bà muốn con làm gì?”, Bà đáp: “Con hãy tiếp tục lần chuỗi mỗi ngày để chiến tranh sớm kết thúc”. Và một lần nữa, Bà hứa sẽ có phép lạ vào tháng 10. Từ ngày 13 tháng 09 đến 13 tháng 10, đời sống của ba trẻ chăn chiên bị quấy rối hơn lúc nào hết. Cảnh sát và các kẻ thù của tôn giáo hớn hở vì tin rằng những lần hiện ra chỉ là chuyện bịa, và chắc chắn sẽ thất bại. Ngoài ra, tại Aljustrel, nơi các em đang sinh sống, đa số dân chúng dường như không tin và tỏ ra thù địch. Các linh mục và các gia định ép buộc các em phải thú nhận rằng các em đã nói dối. Một số người khác thì dọa nạt. Sáng sớm ngày 12 tháng 10, mẹ của Lucia đánh thức em dậy và bảo hai mẹ con cần phải đi xưng tội, vì ngày mai hai mẹ con mình sẽ bị giết chết, nếu Bà không làm phép lạ như đã hứa. Vậy tốt hơn là hai mẹ con phải đi xưng tội dể dọn mình chết lành.

Lucia nhẹ nhàng trả lời: “Nếu mẹ cần đi xưng tội con sẽ đi theo mẹ, nhưng không phải để xưng tội vì con không sợ. Con tin chắc ngày mai Bà sẽ làm tất cả những gì Bà đã hứa.” Một linh mục vốn bận tâm về việc hiện ra, nên sau khi trò chuyện với các em, đã khuyên: “Tốt hơn cả là gởi điện báo khắp nơi rằng những lần hiện ra chỉ là dối trá.”

LẦN THỨ SÁU: 13 tháng 10.

Vào ngày hôm đó, khoảng bảy mươi ngàn người có mặt ở Cova da Iria : những người tôn sung Đức Mẹ, lắm kẻ tò mò, nhiều người không tin, vô thần, ký giả, những đặc phái viên nhằm “vạch trần chuyện lừa bịp này”. Tất cả mọi người ở đó đều ướt sũng, vì trời vẫn mưa tầm tã cho tới lúc Đức Mẹ hiện ra.

Lúc đó, mẹ của Lucia khóc ròng, bà đi theo con gái mình và nói: “Nếu con gái tôi chết, tôi cũng sẽ chết theo nó.” Tâm trạng của những người chờ đợi thật nặng nề. Lúc 12 giờ trưa, Lucia kêu to: “Im lặng, im lặng. Bà đến.” Lúc đó, Lucia hoàn toàn dửng dung đối với những gì vây quanh mình.

Lucia lên tiếng hỏi: “Bà muốn con làm gì?” “Mẹ là Đức Mẹ Mân Côi. Mẹ muốn con hãy xin xây dựng ở đây một nhà nguyện kinh Mẹ. Con hãy tiếp tục lần chuỗi mỗi ngày. Chiến tranh sắp chấm dứt.” Lucia đã dâng lên Đức Mẹ những lời cầu xin cho rất nhiều người, lời cầu xin của một vài người được chấp nhận, nhưng nhiều người khác thì không được chấp nhận: “Họ phải sửa mình.” Bà nói như vậy. Biết bao lời cầu xin tha thứ lỗi lầm của kẻ tội lỗi…chiến tranh sắp chấm dứt…Đừng xúc phạm đến Chúa nữa, vì Người đã bị xúc phạm quá nhiều rồi. Khi hẹn lần cuối với ba trẻ em tâm phúc, Bà mở đôi bàn tay ra, đưa về phía ánh nắng Mặt tròi và trong khi Bà đi lên cao, ánh sáng của Người không ngừng phản chiếu trên chiếc đĩa rực sáng. Thị kiến đỏ rực rỡ hơn cả mặt trời!

Gần mặt trời, các em thấy những thị kiến khác nhau nữa: Thánh Giuse, Chúa Giêsu Hài Đồng và Đức Trinh Nữ Maria; Chúa Giêsu và Đức Mẹ Sầu Bi; Chúa Giêsu chúc lành cho thế giới, Đức Trinh Nữ núi Cát Minh.

Thình lình Lucia kêu to: “Nhìn mặt trời kìa!” Lúc đó cả đám đông đều thấy biến cố mà sau này được gọi là phép là mặt trời. Sau đây là chứng từ của Avêlinô Almeida, đặc phái viên của nhật báo chống hàng giáo sĩ ở Ô Sêculô: “Mặt trời giống như một đĩa bạc mờ mờ, và ta có thể bắt dừng lại mà không phải cố gắng gì cả. Mặt trời không làm ai mù mắt hết. Người ta bảo là đã xảy ra nhật thực. Nhưng bỗng có một tiếng kêu to: “Phép lạ! Kỳ diệu, kỳ diệu!” Đám đông trố mắt nhìn, sợ xanh mặt, ngửa cổ nhìn trời xanh, thấy mặt trời run lên. Mặt trời có những động tác bất ngờ, chưa ai thấy bao giờ và trái ngược với tất cả mọi định luật trong vũ trụ: mặt trời nhảy múa, theo kiểu nhảy múa của các nông dân…”

“Tất cả đều hướng mắt nhìn trời (cha của Jacinta kể lại) khi vào một lúc nhất định nào đó, mặt trời dừng lại rồi bắt đầu nhảy múa và nổ tung. Một lần nữa mặt trời dừng lại, rồi lại nhảy múa cho tới lúc hình như tác khỏi bầy trời và lao nhanh xuống chúng tối như một bánh xe lửa khổng lồ. Lúc đó thật là khủng khiếp!… Nhiều người la to: “Lạy Chúa Giêsu, tất cả chúng con sắp chết ở đây!” Nhiều người khác kêu to “ Lạy Đức Mẹ, xin cứu chúng con!”.

Một người nào đó lớn tiếng xưng tỉ mỉ những tội riêng mình đã phạm. Cuối cùng mặt trời dừng lại và trở lại vị trí cũ trên bầu trời. Điều kỳ lạ cuối cùng  không thể giải thích được, là tất cả mọi người ướt sũng, thì bây giờ hoàn toàn khô ráo.

Và những lần hiện ra tại Fatima chấm dứt.

LM. INHAXIO HỒ VĂN XUÂN

Bài viết cùng danh mục:

 
Du lịch Carnival Group